Tưng bừng khai mạc giải bóng đá Vinhomes Footbal cup 2017


Tiếp nối thành công của “Giải bóng đá Vinhomes Footbal Cup 2016”, vừa qua, “Giải bóng đá Vinhomes Football Cup 2017 – lần thứ 4” đã chính thức khai mạc tại sân bóng đá Vinhomes Times City, thu hút 60 cầu thủ cùng hàng trăm cổ động viên là cư dân Vinhomes.

Giải bóng đá Vinhomes Football Cup 2017 do công ty TNHH Quản lý BĐS Vinhomes phối hợp cùng Ban Văn-Thể-Mỹ, BQL các KĐT Vinhomes Riverside, Vinhomes Times City, Vinhomes Royal City , Vinhomes Smart City Nguyễn Trãi tổ chức.


Giải năm nay đã thu hút rất đông cư dân yêu thể thao đến từ bốn khu dự án Vinhomes Smart City Nguyễn Trãi, Vinhomes Riverside, Vinhomes Times City, Vinhomes Royal City.

Giải đấu được chia làm 3 bảng. Trong đó, bảng A và B dành cho người lớn gồm 8 đội Riêng bảng C dành cho Thanh thiếu niên ở lứa tuổi 14 đến từ cả 4 khu đô thị, thi đấu theo thể thức vòng tròn tính điểm lượt đi, lượt về.

 Đội tuyển đến từ Vinhomes Smart City Nguyễn Trãi

Hai trận đấu mở màn mùa giải Vinhomes Football Cup 2017 đã diễn ra hơn cả kỳ vọng của cổ động viên, với nhiều pha tranh cướp bóng gay cấn và nhiều bàn thắng được ghi đẹp mắt. Ở Bảng A Vinhomes Riverside 1 gặp Vinhomes Royal City 1 với tỷ số 0 - 5 và bảng B Vinhomes Smart City Nguyễn Trãi 2 gặp Vinhomes Royal City 2 với tỷ số rượt đuổi sát nút 2 - 1.

Bà Phùng Thị Ngọc Lan, Phó TGĐ Công ty TNHH Quản lý BĐS Vinhomes chia sẻ:“Chúng tôi hy mong rằng giải bóng đá “Vinhomes Football Cup 2017” sẽ là tiền đề, cầu nối xây dựng mối quan hệ láng giềng thân thiết… cho cư dân, nhằm góp phần kiến tạo cộng đồng cư dân văn minh, đẳng cấp, đem đến môi trường sống thực sự đoàn kết, nhân ái.”


Hai trận cầu khai mạc giải bóng đá Vinhomes Footbal Cup mùa giải 2017 đã diễn ra với sự cống hiến hết mình, sự thi đấu nhiệt tình của các cầu thủ và sự cuồng nhiệt của các cổ động viên. Các trận đấu tiếp theo sẽ được diễn ra vào ngày 14/6/2017, giữa Vinhomes Royal City 1 gặp Vinhomes Riverside 1 và Vinhomes Royal City 2 - Vinhomes Smart City Nguyễn Trãi 2.


Bắt đầu từ ngày 7/6/2017, Vinhomes Footbal Cup mùa giải 2017 sẽ kéo dài đến hết ngày 5/7/2017 Bên cạnh việc thường xuyên gia tăng những tiện ích cho cư dân, Vinhomes còn liên tục tổ chức các hoạt động xã hội, hoạt động thể thao để phát huy phong trào tập luyện thể dục thể thao ngày càng cao trong cộng đồng cư dân Vinhomes.

Bác Nguyễn Minh (một cổ động viên Vinhomes Smart City Nguyễn Trãi) tự hào: “Chúng tôi không chỉ là một cộng đồng văn minh, đẳng cấp mà còn là một cộng đồng rất yêu thể thao”.

Tin mới

14 ngôi sao từng giành Golden Boy giờ ra sao?

Golden Boy’ là bàn đạp vững chắc để các cầu thủ trẻ vươn mình thành những ngôi sao sáng trên bản đồ bóng đá thế giới. Tuy nhiên, không phải ai cũng làm được điều này.

1. Rafael Van Der Vaart (2003)
Tỏa sáng rực rỡ với 22 bàn thắng sau 30 lần ra sân trong màu áo Ajax, sao mai 20 tuổi Van Der Vaart trở thành chủ nhân đầu tiên của danh hiệu “Golden Boy”. Tuy nhiên, sự nghiệp của cầu thủ người Hà Lan lại vô cùng lận đận. Sau khi thành danh cùng Ajax, anh lần lượt đầu quân cho Hamburger SV, Real Madrid, Tottenham nhưng đều không thể gặt hái thành công. Hiện tại, tiền vệ sinh năm 1983 đang thi đấu tại giải vô địch Đan Mạch cùng FC Midtjylland.

2. Wayne Rooney (2004)

12 năm sau khi gia nhập sân Old Trafford với mức phí kỷ lục 27 triệu bảng, “Cậu bé vàng” 2004 đang là một trong những chân sút vĩ đại nhất lịch sử bóng đá Anh với hơn 300 bàn thắng và là thủ lĩnh tinh thần không thể thiếu của “Quỷ đỏ” thành Manchester trong những mùa giải vừa qua. Nhưng nhiều khả năng mối lương duyên giữa M.U và Rooney sẽ kết thúc khi gã Shrek đã trở lại mái nhà xưa Everton mùa tới.

3. Lionel Messi (2005)

Danh hiệu “Golden Boy” là phần thưởng xứng đáng cho Messi sau màn trình diễn chói sáng giúp Argentina lên ngôi tại giải U20 thế giới. Tuy nhiên, đây chỉ là khởi đầu cho một huyền thoại của làng túc cầu. Sau đó, “El Pulga” đã 5 lần giành Quả bóng vàng cùng vô số danh hiệu cao quý ở cấp câu lạc bộ cùng Barcelona.

4. Cesc Fabregas (2006)

Từng được kỳ vọng trở thành “đội trưởng huyền thoại” của Arsenal nhưng Fabregas lại bất ngờ nghe theo tiếng gọi của trái tim để trở về khoác áo Barcelona năm 2011. 3 năm sau, tiền vệ sinh năm 1987 tiếp tục phải ra đi không kèn không trống để tìm kiếm cơ hội đá chính tại Chelsea. Giành tất cả các danh hiệu ở cấp độ đội tuyển lẫn câu lạc bộ nhưng trong mắt người hâm mộ, Fabregas vẫn chỉ là một “tên lính đánh thuê” không hơn không kém.

5. Sergio Aguero (2007)

Sao trẻ từng làm mưa làm gió tại La Liga cùng Atletico hiện đang là một trong những tiền đạo cắm hàng đầu thế giới và sở hữu sự nghiệp đáng mơ ước tại Manchester City.

6. Anderson (2008)

Giành danh hiệu “Cậu bé vàng” ở ngay mùa giải đầu tiên khoác áo MU nhưng trình độ của tiền vệ người Brazil vẫn mãi chỉ dừng ở mức tiềm năng. Sau nhiều năm không tiến bộ, Anderson bị đẩy sang Fiorentina dưới dạng cho mượn rồi ra đi dưới dạng tự do vì không đáp ứng được yêu cầu tại giải Ngoại hạng. Hiện cầu thủ sinh năm 1988 đang thi đấu ở quê nhà Brazil trong màu áo Internacional. Anderson là 1 trong số các cầu thủ MU mà Gerrard rất sợ, kể cả là gặp trong hay ngoài sân cỏ.

7. Alexandre Pato (2009)

18 bàn thắng ở mùa giải 2008/09 giúp Pato ẵm luôn danh hiệu “Cầu thủ trẻ hay nhất thế giới”. Thế nhưng kể từ đó, sự nghiệp của “Vịt con” sa sút không phanh vì những chấn thương liên tiếp.Trải qua nhiều bến đỗ ở nhiều cấp độ, tiền đạo người Brazil vẫn không thể tìm lại phong độ đỉnh cao. Mọi chuyện chỉ sáng sủa hơn khi Pato đến Tianjin Quanjian tại giải Trung Quốc khi liên tiếp nổ súng tại đây.

8. Mario Balotelli (2010)

Balotelli là một trong số những “Cậu bé vàng” gây tiếc nuối nhất. Sau màn trình diễn thăng hoa cùng Manchester City, “trai hư” đã tự tay phá hủy sự nghiệp bằng thói vô kỷ luật, lười biếng cùng với những cuộc ăn chơi vô bổ. Tuy nhiên, “Super Mario” đang cho thấy những dấu hiệu hồi sinh trong màu áo OGC Nice với 17 bàn thắng trong mùa bóng 2016/2017, qua đó giúp đội bóng vùng Đông Nam nước Pháp cán đích ở vị trí thứ 3 khi kết thúc mùa giải.

9. Mario Gotze (2011)

Đang là trụ cột không thể thay thế tại Dortmund, “Golden Boy 2011” bất ngờ phản bội tình yêu của người hâm mộ để đầu quân cho kình địch Bayern Munich. Tại Allianz Arena, Gotze không thể cạnh tranh một vị trí chính thức trong suốt 3 mùa giải và may mắn được đội bóng cũ dang tay cứu giúp trong kỳ chuyển nhượng hè năm 2015. Hiện tại, người hùng World Cup 2014 của ĐT Đức đang đối mặt với nguy cơ phải giải nghệ sớm vì lý do sức khỏe.

10. Isco (2012)

Sở hữu tố chất để trở thành một siêu sao hàng đầu nhưng tài năng của Isco lại liên tục bị kìm hãm trên băng ghế dự bị tại Real Madrid trong vài mùa giải gần đây. Tuy nhiên nửa cuối mùa giải vừa qua Isco đã thực sự bùng nổ và là một trong những nhân tố giúp Real giành cú đup danh hiệu La Liga và Champions League.

11. Paul Pogba (2013)

Chia tay MU có lẽ là quyết định sáng suốt nhất trong cuộc đời Paul Pogba. Sao trẻ người Pháp đã chạm tay vào tất cả vinh quang cùng Juventus, vươn mình trở thành một trong những tiền vệ trung tâm hàng đầu thế giới và buộc “Quỷ đỏ” phá kỷ lục chuyển nhượng để đưa anh trở lại Old Trafford. Và hiện tại, Pogba là cầu thủ không thể thiếu trong đội hình của M.U.

12. Raheem Sterling (2014)

Sao trẻ gốc Jamaica từng tiết lộ, Liverpool là nơi chắp cánh tài năng nhưng Manchester City mới là bến đỗ giúp anh chinh phục những danh hiệu. Hiện Sterling đang là một trong những quân bài quan trọng trong cuộc cách mạng của Pep Guardiola tại sân Etihad.

13. Anthony Martial (2015)

Gia nhập MU với mức phí 36 triệu bảng, Martial nhanh chóng đập tan những lời chế giễu bằng màn trình diễn ấn tượng ngay trong mùa giải đầu khoác áo “Quỷ đỏ”. Sao mai người Pháp chưa tìm lại được phong độ tốt nhất ở mùa giải năm nay vì những bê bối xung quanh chuyện tình cảm. Ở tuổi 20, cánh cửa sự nghiệp của cựu cầu thủ Monaco vẫn còn rộng mở, nhất là khi anh được làm việc cùng huấn luyện viên tài ba Jose Mourinho.

14. Renato Sanches (2016)

Cũng chính vì màn trình diễn quá xuất sắc mà cầu thủ sinh năm 1997 này, lãnh đạo của Bayern đã phải bỏ ra tới 35 triệu euro (có thể lên tới 80 triệu euro dựa vào thành tích xét thêm) để thuyết phục Benfica nhả người vào mùa Hè năm ngoái. Trong màu áo câu lạc bộ xứ Bavaria dưới thời Carlo Ancelotti, ‘Cậu bé vàng’ đã chẳng nào có thể cạnh tranh lại suất đá chính với các ngôi sao suất chúng của Hùm Xám để rồi chỉ mới ra sân ngay từ đầu đúng 6 lần trong mùa vừa qua. Dẫu biết Sanches có tài, nhưng việc anh thi đấu quá ít trong năm qua đã khiến HLV Fernando Santos không dám mạo hiểm và buộc phải loại anh khỏi danh sách tham dự Confed Cup vừa qua.

Hoài niệm về trang sử vàng bóng đá Tây Ba Nha

Ngày này 7 năm trước, Tây Ban Nha giành chức vô địch World Cup sau khi đánh bại Hà Lan 1-0 trong trận chung kết, nhờ khoảnh khắc lóe sáng của Iniesta ở phút 117.


Những dòng lệ đã tuôn rơi tại Soccer City, giọt nước mắt hạnh phúc của Iker Casillas cùng đồng đội lẫn tâm trạng cay đắng, uất hận và buồn bã trên khóe mắt Sneijder. Hà Lan và Tây Ban Nha đã cống hiến một trận đấu nghẹt thở trong suốt 120 phút và tạo ra hàng loạt cơ hội ghi bàn, đưa đẩy một trận chung kết World Cup kịch tính nhất trong lịch sử.

Tuy nhiên, nhà vô địch chỉ có một và trong một thời khắc lóe sáng ở phút 117, Iniesta đã ghi bàn thắng có ý nghĩa nhất trong cuộc đời mình với pha nã đại bác hạ gục Stekelenburg, ấn định tỷ số 1-0 và giúp La Furia Roja lần đầu bước lên đỉnh cao nhất của bóng đá thế giới. Trận đấu này đã diễn ra khá căng thắng khi có tới 14 thẻ vàng, 1 thẻ đỏ (Heitinga) cùng vô số pha vào bóng thô bạo mà trọng tài Howard Webb bỏ qua.

Thầy trò HLV Del Bosque đã mở ra một trang sử vĩ đại cho bóng đá TBN. Bị hoài nghi về sức mạnh thực sự sau trận thua Thụy Sỹ nhưng TBN đã từ từ tiến bước, họ vươn đến đỉnh vinh quang bằng "điệp khúc" 1-0 trong suốt 4 trận đấu liên tục, bỏ lại sau lưng nhiều đối thủ mạnh như BĐN, Paraguay, Đức và Hà Lan.

Thế hệ cầu thủ tài năng Xavi, Iniesta, Puyol, David Villa hay "kiến trúc sư" Alonso đã đưa TBN lên ngôi vô địch châu Âu rồi vô địch thế giới chỉ trong 2 năm. Sự gắn kết, uyển chuyển trong cách thi triển lối chơi tiqui-taca, cộng thêm sự khoa học mang dấu ấn Del Bosque là chìa khóa thành công của các chàng trai xứ sở bò tót. Và chức vô địch World Cup 2010 là cái kết có hậu cho những gì thầy trò Del Bosque thể hiện xuyên suốt giải đấu trên đất Nam Phi.

Lần thứ 3 trong lịch sử, Hà Lan thất bại cay đắng trong một trận chung kết World Cup. Thế hệ của Robben, Sneijder không thể làm rạng danh bóng đá Hà Lan nhưng họ có quyền tự hào về ấn tượng đẹp đẽ tại giải lần này. Họ đã chiến đấu đầy nhiệt huyết đến những giây cuối cùng và nếu Robben hay Sneijder may mắn hơn trong các tình huống dứt điểm, có lẽ thế cuộc đã khác. Tuy vậy, chiến thắng thuộc về TBN là xứng đáng, họ đã thể hiện được cốt cách và bản lĩnh của nhà vô địch thực thụ.

"Nếu Sneijder ghi bàn hoặc kiến tạo và hà lan lên ngôi vô địch thì QBV năm đó đã không thể bàn cãi" - Bình luận của một người hâm mộ.

Có hàng ngày chữ "nếu" được đặt ra nhưng lịch sử đã được viết lên, không thể thay đổi. Tất cả cùng chúc mừng nhà vô địch của châu Âu thời điểm đó -Tây Ba Nha.

Top 10 huyền thoại thi đấu cho đội bóng khởi nghiệp

Wayne Rooney vừa chính thức chuyển từ Manchester United tới đội bóng mà anh đã khởi đầu sự nghiệp Everton sau 13 năm gắn bó với Quỷ đỏ. Trong lịch sử bóng đá thế giới từng có không ít huyền thoại sau nhiều năm chinh chiến ở xa đã trở về thi đấu cho đội bóng quê hương, nơi họ đã làm nên tên tuổi tại đây.

10. Diego Milito


Bắt đầu thi đấu chuyên nghiệp cho Racing Club từ 1999 đến 2004.
Trở về vào năm 2014 đến khi giải nghệ năm 2016.

9. Rafa Marquez


Bắt đầu thi đấu chuyên nghiệp cho Guadalajara từ 1996 đến 1999.
Trở về vào năm 2016.

8. Henrik Larsson


Bắt đầu thi đấu chuyên nghiệp cho Hogabord từ 1988 đến 1992.
Trở về vào năm 2013.

7. Andriy Shevchenko


Bắt đầu thi đấu chuyên nghiệp cho Dinamo Kiev từ 1994 đến 1999.
Trở về vào năm 2009 đến khi giải nghệ năm 2012.

6. Maxi Rodriguez


Bắt đầu thi đấu chuyên nghiệp cho Newell's Old Boy từ 1999 đến 2002.
Trở về vào năm 2012.

5. Juan Valeron



Bắt đầu thi đấu chuyên nghiệp cho Las Palmas từ 1995 đến 1997.
Trở về vào năm 2013 và thi đấu đến khi giải nghệ năm 2016.

4. Joaquin


Bắt đầu thi đấu chuyên nghiệp cho Real Betis từ 2000 đến 2006.
Trở về vào năm 2015.

3. Juan Sebastian Veron


Bắt đầu thi đấu chuyên nghiệp cho Estudiantes từ 1993 đến 1995.
Trở về vào năm 2006 và thi đấu đến khi giải nghệ năm 2017.

2. Fernando Torres


Bắt đầu thi đấu chuyên nghiệp cho Atletico Madrid từ 2001 đến 2007.
Trở về vào năm 2015.

1. Wayne Rooney


Bắt đầu thi đấu chuyên nghiệp cho Everton từ 2002 đến 2004.
Trở về vào năm 2017.

Trong số những người dưới đây, có người đã giải nghệ và có người vẫn đang tiếp tục thi đấu. Hy vọng một ngày người hâm mộ Việt Nam sẽ được gặp tận mắt thần tượng của mình, có thể là một chuyến du lịch Việt Nam của họ trong tương lai không xa.

Nóng: Dàn sao của Chelsea theo dõi Aubameyang

Dường như Chelsea và Pierre-Emerick Aubameyang đã đạt được một thỏa thuận ngầm nào đó, khi rất nhiều ngôi sao của The Blues đã đồng loạt kết bạn với ngôi sao Dortmund trên Twitter.

Cụ thể vừa qua những cầu thủ ngôi sao của Chelsea như Hazard, Batshuayi,... đều đã đồng loạt bấm nút theo dõi (follow) trên trang twitter cá nhân của Aubameyang. Thậm chí ngay cả một huyền thoại của đội chủ sân Stamford Bridge cũng đã có hành động tương tự.




Liệu đây có phải là dấu hiệu cho thấy Aubameyang đang trên đường gia nhập đội bóng có logo những chú Quỷ xanh? Hoàn toàn có thể. Cần biết rằng trong thời gian gần đây cũng đã xuất hiện một vài thông tin về việc The Blues đang muốn tiếp cận ngôi sao người Gabon.

Điển hình như thông tin mới đây trên Marca, Chelsea đã hỏi mua chân sút chủ lực của Borussia Dortmund với mức giá 70 triệu bảng. Tuy nhiên phía Dortmund vẫn chưa quá nóng vội trong việc trả lời, khi mà Aubameyang cũng đang nhận được sự quân tâm rất lớn từ PSG.

Tại Bundesliga mùa vừa qua, Aubameyang ra sân 32 lần và ghi được 31 bàn thắng cho Dortmund. Đây là mẫu tiền đạo có tốc độ và sẵn sàng chơi dạt cánh để thu hút hậu vệ đối phương. Nếu có được Aubameyang, có lẽ Chelsea cũng sẽ không quá buồn khi để mất Lukaku về tay Man Utd.

Paul Pogba và Romelu Lukaku trả lời phỏng vấn

Trích đoạn một phần trong buổi phỏng vấn giữa Pogba và Lukaku, khi hai ngôi sao đắt giá nhất lịch sử Man Utd chia sẻ về tình bạn keo sơn của nhau:

Paul Labile Pogba: Một thương vụ hoàn hảo. Cũng như cậu, tôi thực sự vui mừng và hạnh phúc khi cuối cùng cũng được sát cánh bên cậu với tư cách những người đồng đội ở MU. Cậu là một cầu thủ lớn và mãi là một người anh em tốt. Cậu khiến tôi hồi tưởng lại lần đầu tiên chúng ta gặp nhau đấy.

Romelu Lukaku: Ừ, đó là tháng Mười năm 2012 ở Stamford Bridge phải không nào? Thế nhưng tôi đã nghe danh của cậu từ năm 15 tuổi cơ.

Pogba: Tôi cũng biết đến cậu từ trước rồi, cơ mà từ tận năm 13 tuổi.

                    
                     Hai người bạn thân sẽ cùng thi đấu dưới logo Quỷ đỏ trong mùa giải tới.

Lukaku: Bố tôi chuyện trò với tôi, khi cậu đối đầu với thằng em Jordan của tôi trong trận Bỉ vs Pháp ở giải trẻ, ông bảo rằng: “Rom, tao thấy có thằng này ở tuyến giữa, số 10, đội trưởng, tên Paul Pogba hay gì gì đó… Chân trái, chân phải, chuyền dài 60m mà trông dễ cứ như không.” Tôi ngạc nhiên, không tin cả bố mình và phải hỏi lại chính Jordan, nó nói với tôi sự thật chính xác là như vậy. Và rồi chúng ta gặp nhau ở Stamford Bridge năm 2012, cái trận hòa 3-3 đó. Cả hai chúng ta đều không được thi đấu, cùng ngồi trên khán đài và thi thoảng nhìn nhau cười ý như thể: “Bọn mình đang làm gì ở đây thế này?”

Pogba: Tôi nhớ chứ, đó là khoảng thời gian khó khăn cho cả hai chúng ta nhưng cũng để lại biết bao kỷ niệm đẹp.

Lukaku: Tôi nghĩ chính nó đã giúp hai ta trưởng thành hơn, định hình và làm nên chúng ta như những cầu thủ của ngày hôm nay. Đó là động lực cho cả tôi và cậu. Trận đấu đó cũng vậy, Chelsea dẫn trước 3-0 và Man Utd có cuộc lội ngược dòng san bằng tỷ số.

Pogba: Ừ ý, tuyệt vời ông mặt trời luôn!

Lukaku: Tuyệt với các ông thôi chứ bọn tôi sao thế được. Một trận đấu hay khiến chúng ta chia sẻ rôm ra về nó sau đó, mặc dù đó cũng chỉ là lần đầu tiên mình gặp nhau phải không? Chúng ta xin số điện thoại của nhau và cứ thế duy trì liên lạc hàng ngày từ đó đến tận lúc này. Và giờ đây, xem hai ta đang ở đâu nào. Chúng ta thường chỉ đối đầu, ganh đua với nhau và giờ chuẩn bị chơi bóng cùng nhau như những người đồng đội. Tôi nghĩ những gì giữa hai ta… chúng hoàn toàn là tự nhiên, là định mệnh đó, không có gì là sắp đặt hết. Chúng ta quá hợp cạ nhau, cậu là lửa còn tôi là nước. Cậu luôn kế bên mỗi khi tôi cần được thức tỉnh, trong khi tôi là người luôn bảo ban cậu nên giữ bình tĩnh hơn trong mọi tình huống.

Pogba: Quá chuẩn luôn bạn ơi! Chúng ta như thể sinh ra để dành cho nhau vậy.

Lukaku: Cơ mà cũng nhớ nhé, giữ chúng ta luôn có sự cạnh tranh, ganh đua nhất định đấy. Khi chơi đá bóng, đấu bóng rổ hay cày điện tử, chẳng phải mình hay đá đểu, chọc ngoáy lẫn nhau hay sao?

Pogba: Sao cũng được, dù gì thì tôi cũng luôn thắng mà.

Lukaku: Haha có vào mắt ấy. Quên lần gần đây nhất tôi và cậu đấu bóng rổ 5v5 rồi à? Cậu thua đó, và rồi cằn nhằn lèm bèm, phụng phịu giở quẻ có thèm ra bắt tay tôi đâu, huống gì đến nói chuyện bình thường. Tôi cũng hiểu mà, bạn bè gì cũng được nhưng khi đã đối đầu nhau, kể cả chơi cho vui, cả hai chúng ta đều nghiêm túc và mong muốn không gì khác ngoài chiến thắng.

Vợ chồng Messi ném cát lên người nhau

Nếu đã chán các nội dung báo thường ngày bạn hay đọc, hãy cùng một lần thử đọc qua kiểu báo dưới đây xem có thú vị hơn không nhé. Ít chữ, nhiều kênh hình hơn và đầy sự hài hước của người viết. Chúc các bạn đầu tuần vui vẻ.

Đôi vợ chồng mới cưới đùa nghịch với nhau trên bãi biển St Bart’s, trước sự chứng kiến của gia đình Luis Suarez.

Messi "đầu têu" trò nghịch, bằng cách vo cát thành những viên lớn hình tròn rồi ném vào người bà xã Antonella.

Antonella trả đũa bằng vốc cát lớn không kém...

... khiến cầu thủ tạo nên thương hiệu Barca phải chạy xuống nước để né tránh.

Gia đình Messi và Suarez đang tận hưởng nốt kỳ nghỉ hè. Ngày 14/7, hai danh thủ sẽ trở lại tập trung với đồng đội tại Barca.

Messi đang có chuyến đi nghỉ thứ hai trong hè. Xen giữa hai lần là lễ cưới của danh thủ tại Rosario, Argentina.

Suarez và Messi luôn đồng hành đi nghỉ trong hè năm nay. Hai ngôi sao có điểm tương đồng về cả gia đình lẫn sở thích.

Messi và Antonella vừa mới kết hôn sau bảy năm chung sống. Hai người có hai con trai là Thiago và Mateo.

Vì sao Old Trafford là Nhà Hát Của Những Giấc Mơ



Chắc hẳn bạn cũng từng thắc mắc lí do vì sao SVĐ Old Trafford thường hay được gọi với cái tên là “Nhà Hát của Những Giấc Mơ”. Dưới đây là một trong những bài viết giải thích tên gọi đặc biệt này, hãy cùng xem nhé:
Ngày ấy những người công nhân đường sắt đã tập hợp lại với nhau thành một đội bóng và cùng nhau có chung một giấc mơ.

Một giấc mơ đem lại điều gì đó cho cuộc sống của họ.

Đó chính là Manchester United.

Đội bóng đó đã để thua 0-6 ngay từ trận ra quân đầu tiên trước Bolton Reserves.

Họ rớt hạng ở mùa bóng thứ hai khi bắt đầu tham gia giải đấu.

Tháng Một 1902, sân bóng của họ đứng trước nguy cơ phải đóng cửa do nợ nần.

Nhưng không, thay vì vậy họ đã nỗ lực quay trở lại để giành danh hiệu vô địch, một chiếc cúp FA và một siêu cúp nước Anh hai năm sau đó.

Đó chính là Manchester United.




Trong khoảng những năm từ 1922 đến 1940, United liên tục phải rớt hạng rất nhiều lần. Tính cả việc phải đối mặt với việc phá sản vào năm 1931, mọi thứ dường như là một thảm hoạ. Thế nhưng, đội bóng vẫn tiếp tục cố gắng trụ lại và chiến đấu.

Vô địch trong ba năm liên tiếp 1947, 1948 và 1949. Sau đó là những lần lên ngôi vương ở năm ‘52, 55 và 56.

United đoạt luôn chiếc cúp FA năm 1948 và trở thành đội bóng đầu tiên của nước Anh được thi đấu ở đấu trường Âu Châu. Vinh quang đã đến sau 41 năm chờ đợi.

Đó chính là Manchester United.




Chiếc máy bay cất cánh vào ngày mùng 6 tháng Hai, 1958, chở theo những niềm hy vọng to lớn, và rồi nó gặp tai nạn.

Tám cầu thủ thiệt mạng.

Tiếp tục phải đối mặt với sự tuyệt vọng và bất hạnh, nhưng đội bóng vẫn tiếp tục chiến đấu.

Họ vào đến tận trận đấu cuối cùng của FA Cup năm đó.

Thiếu vắng những trụ cột của đội hình chính thức, họ gặp phải khó khăn khi thi đấu cũng như phục hưng đội bóng.

Bảy năm sau biến cố, với tám khuôn mặt luôn mỉm cười trong tiềm thức của mọi người, họ giành ngôi cao nhất ở năm 1965 và 1967 cộng thêm chức vô địch European Cup danh giá năm 1968.

Đó chính là Manchester United.




Trải qua 25 năm sau đó tiếp tục chờ đợi những vinh quang, họ rớt hạng, họ mất đi những cầu thủ và những HLV tài năng, họ chịu đựng những rèm pha của các đối thủ.

Nhưng họ không gục ngã.

Một danh hiệu vô địch đến vào năm 1992, một cú đúp năm 1993 và một cú ăn ba vĩ đại năm 1999.

Đó chính là Manchester United.




Máu lửa, cần cù, ngọt ngào và đầy những giọt nước mắt.

Đó chính là Manchester United.

Là những đội hình mà bạn muốn thay đổi, là những chiến thuật mà bạn cho là đã lỗi thời.

Bạn cười nhạo vì nghĩ rằng chúng tôi gục ngã.

Bạn cười nhạo vì nghĩ rằng chúng tôi là những người thua cuộc.

Chúng tôi cười vì đã chứng kiến hết tất cả những thăng trầm.

Chúng tôi cười bởi vì biết rằng chúng tôi sẽ LUÔN LUÔN quay trở lại.

Những chiến thắng sẽ đến cho dù ở bất cứ vị thế nào, thậm chí là khó tin nhất

“Vua Lội Ngược Dòng” là cái tên mà họ đặt cho chúng tôi.

Vinh quang từ nỗi tuyệt vọng đen tối nhất.

Đó chính là Manchester United.




Đây là lí do vì sao tôi yêu đội bóng này.

Chúng tôi có thể không phải là đội bóng xuất sắc nhất trên thế giới,

Chúng tôi có thể không nổi bất nhất trong số các đội bóng khác,

Nhưng chúng tôi là một CLB truyền cảm hứng tuyệt vời nhất từ trước đến nay.

Logo của chúng tôi luôn rực cháy trong tâm trí mỗi người hâm mộ.

Đó là lí do vì sao chúng tôi khác biệt với những CLB còn lại, một đội bóng luôn hướng về phía trước…




Với 20 danh hiệu vô địch giải bóng đá Anh, chúng tôi xuất sắc hơn bất cứ đội bóng nào. Những CĐV của LFC trong lúc tận hưởng những giây phút hạnh phúc hiếm hoi của mình khi thấy United thất bại. Họ có thể nghĩ rằng Quỷ Đỏ sẽ trượt ngã mãi mãi, họ xứng đáng với những giây phút hiếm hoi đó sau những thành công của United đã và đang có được những danh hiệu và những chiến thắng!

Tôi không biết khi nào chúng tôi sẽ quay trở lại, có thể là năm nay hoặc năm tới, hoặc 5-10 năm sau nữa.

Không, đó không phải là một niềm tin mù quáng, đó là sự KỲ VỌNG mãi mãi vào Manchester United!

Dù THẮNG.. hoặc THUA.. hay HOÀ..

“Tinh thần Manchester United” là bất diệt.

Tôi nghĩ câu chuyện này đã đủ để chứng minh tại sao OLD TRAFFORD được gọi là NHÀ HÁT CỦA NHỮNG GIẤC MƠ!!

Lịch du đấu và đội hình tham dự của Man United



HLV Jose Mourinho đã công bố danh sách 27 cầu thủ tham gia chuyến du đấu Mỹ tại mùa hè này. Đáng chú ý là trong đó vẫn chưa có sự xuất hiện của tiền đạo Romelu Lukaku, người vừa gia nhập đội chủ sân Old Trafford. Rất có thể anh và Paul Pogba sẽ cùng nhau bay sang nơi tập trung của đội khi cả 2 hiện đang ở Mỹ.

Ngoài ra, danh sách này cũng đón chào sự trở lại của những Marcos Rojo, Luke Shaw hay Ashley Young. Tân binh Victor Lindelof cũng sẽ tham gia chuyến du đấu của đội bóng. Manchester United sẽ có trận đấu giao hữu đầu tiên với Los Angeles Galaxy tại Los Angeles vào ngày 15/7 tới.

Đội hình tham dự tour du đấu được thông báo. Theo: http://alpbilgeyazilim.com/



Lịch du đấu của Man United:

15/7 – LA Galaxy; StubHub Center, Carson, California.

17/7 – Real Salt Lake; Rio Tinto Stadium, Sandy, Utah.

20/7 – Manchester City; NRG Stadium, Houston, Texas.

23/7 – Real Madrid; Levi’s Stadium, Santa Clara, California.

26/7 – Barcelona; FedEx Field, Landover, Maryland.

30/7 – Valerenga; Ullevaal Stadium, Oslo.

2/8 – Sampdoria; Aviva Stadium, Dublin.

Blue là màu của nỗi buồn. Cũng là màu của hy vọng

Tôi rất đắn đo khi viết những dòng này. Tôi cũng phân vân khi phải chọn tấm hình này, thay vì anh trong màu áo đỏ.





Có rất nhiều điều muốn bày tỏ, nhưng có lẽ đến một thời điểm nào đó, ngôn từ bị chôn chặt hết trong lòng. Ta chỉ có thể chia sẻ với nhau bằng ánh mắt, hay chỉ một tiếng thở dài mà thôi.

Tôi nhớ cú Hattrick ngày đầu tiên anh ra mắt MU trong trận đấu với Fenerbahce. Một cú thoát xuống chân trái, một cú lắc người chân phải và một pha hàng rào mãn nhãn. Chàng trai ấy mới 18 tuổi. Một thần đồng khiến đối thủ lặng câm và khán giả nhà thì vỡ òa cảm xúc.

Tôi nhớ cách anh nóng nảy va chạm với Ronaldo, đẩy số 17 ra xa khi Ronaldo "dám" thắc mắc với trọng tài năm 2006 về lỗi vào bóng với gã quái Carvalho. Báo chí nước Anh thì biết rồi, họ có đủ bài để quật cho mấy gã trẻ tơi tả, "Rooney và Ronaldo sẽ không nhìn mặt nhau" "Nỗi thù hận" gì đó nữa. Nhưng họ nhầm, ở MU, họ vẫn là hai người đồng đội xuất sắc, và là 2 trong mũi đinh ba huyền thoại của mùa giải 2007/2008.

Tôi nhớ đến pha ngả bàn đèn tuyệt đẹp vào lưới Man City, đó là bàn thắng để đời khiến người ta trào nước mắt, và cảm ơn cuộc sống vì cho họ đủ may mắn để xem trực tiếp giây phút ấy. Anh chạy ra gần cờ phạt góc, giang đôi tay để đồng đội lao vào ôm mình. Bình luận viên lạc giọng, đến nỗi ngày hôm sau tôi cố sưu tập cho hết những clip bình luận của các BLV khác nhau gào lên vì bàn thắng đó.

.....

Nhưng giờ mọi thứ đã ở lại sau lưng.

13 năm tôi dõi theo những bước chân của anh. Cũng là 13 năm tôi trưởng thành. Từ fan boy trẻ trâu sẵn sàng lao vào bất kỳ cuộc tranh cãi nào để bảo vệ đội bóng mình yêu đến một fan trầm lặng pha ấm trà, gặm nhấm những trận hòa và thua của một triều đại sa sút và trượt dốc hậu Sir Alex.

13 năm ấy, đủ những vui buồn, nhưng ngày hôm nay khi tôi đọc được những dòng tin mới về việc Rooney rời đội bóng, nó là một cảm xúc rất khác.

Anh là người "xin xỏ" Sir Alex để đá cả Hậu Vệ chỉ để được ra sân. Là người làm nền để những tài năng khác tỏa sáng, theo nhiều cách khác nhau. Là người chấp nhận đá những vị trí không đúng sở trường của mình, và nhận mọi lời chê trách khi không được tròn vai.

13 năm, từ chàng trai trọc lốc vào bóng gấu ó, gây sự với Pires, đấm bay lá cờ phạt góc, hôn lên logo Quỷ Đỏ lúc bị ra sân đến những bước chạy dần dần chậm chạp theo năm tháng.

Tôi cũng có lúc trách anh, và không công bằng với anh khi đội bóng thua cuộc. Nhưng có lẽ tình yêu là vậy, luôn đau đớn đến thế lúc thất bại, luôn là đòi hỏi và ham muốn ích kỷ cá nhân, áp lực lên vai anh thế nào khi người ta luôn mong anh tỏa sáng. Ai hiểu được?

Hào quang ấy đã cháy từ cách đây 13 năm rồi.

.....

Blue là màu của nỗi buồn. Cũng là màu của hy vọng.

Chân trời mới, ngôi nhà xưa cũ, chỉ mong anh chân cứng đá mềm. Chỉ là, biết bao nhiêu lời để nói cho đủ, về gã Shrek với cái gãi đầu và điệu cười ngượng nghịu năm xưa.

Những gã trai trẻ khác sẽ đến và đi, trên mặt cỏ Old Trafford, hát những giấc mơ về vinh quang và tiền bạc.

Tôi nghĩ về nhà hát vắng anh mùa giải trước mắt, cả những mùa sau nữa. Giấc mơ xưa cũ của lũ fan boy hoài cổ, về những cú nã đại bác, những bước chân không mệt mỏi của một số 10 lặng thầm.

Tạm biệt anh. Ai là người ru khúc hát cuối chào anh đây?

"Blue is the saddest color."